CHÚNG TA ĐANG GIAO TÀI SẢN TỶ ĐỒNG CHO MỘT “KẺ MÙ”

Có một nghịch lý mà tôi thường thấy trong quá trình đi tư vấn quản trị rủi ro cho các gia đình và chủ đầu tư:
Chúng ta chi hàng chục tỷ đồng để mua một căn nhà.
Chúng ta lắp hệ thống camera giám sát khắp các góc.
Chúng ta thuê đội ngũ bảo vệ tòa nhà 24/7.
Nhưng cuối cùng, chúng ta lại chốt chặn điểm tiếp xúc quan trọng nhất — cánh cửa ra vào — bằng một chiếc chìa khóa cơ.
Anh chị có biết điểm yếu chí mạng của chìa khóa cơ là gì không?
Nó “Mù”.
Nó không biết ai đang cắm nó vào ổ. Đó có thể là anh chị, có thể là con cái, có thể là người giúp việc cũ, hoặc một người lạ đã tình cờ mượn được nó trong 15 phút để ra tiệm đánh một bản sao.
Chiếc chìa khóa cơ giống như một tờ séc trắng đã ký sẵn tên, và chúng ta thì đang chuyền tay nhau tờ séc ấy mỗi ngày mà không hề có lịch sử lưu vết.
Chúng ta gọi đó là “Khóa cửa”. Nhưng dưới góc độ Quản trị rủi ro, tôi gọi đó là “Sự mất kiểm soát có chủ đích”.
Đã đến lúc chúng ta phải thay đổi tư duy: Không phải là “Khóa cửa”, mà là “Kiểm soát quyền truy cập”.
Một hệ thống an ninh thực thụ không được phép “Mù”. Nó phải nhận diện được đâu là chủ nhân dựa trên những mã vạch độc bản của sự sống — đó có thể là khoảng cách cấu trúc của hai hốc mắt (Face ID 3D), hoặc dòng máu nóng đang chảy bên dưới lớp da (Tĩnh mạch lòng bàn tay).
Công nghệ không sinh ra để chúng ta phải mang vác thêm một chùm chìa khóa nặng nề. Công nghệ sinh ra để giải phóng đôi tay, và trả lại cho chúng ta sự an tâm tuyệt đối.
— Bởi vì chìa khóa tốt nhất, vĩnh viễn không thể sao chép, chính là bản thân bạn.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *